Những câu chuyện thật và bài học giản dị về tự chủ thu nhập, bán hàng tử tế, và dựng một thứ đứng tên bạn — không ai lấy đi được.
Quên không phải vì bạn dốt. Nhớ lâu là nhờ có nhiều con đường dẫn về — và con đường mạnh nhất là đem ra dạy lại.
Thứ kéo một người đứng dậy sau khi mất gần như tất cả không phải là tiền — mà là những gì không ai lấy đi được, nằm bên trong họ.
Hết run nói trước đám đông không nhờ ép mình bình tĩnh. Hiểu vì sao càng cố càng run — và một câu hỏi nhỏ xoay chuyển ngay.
Khiếu ăn nói không phải trời cho. Từ cô gái Củ Chi quên bài đến mười bốn năm dẫn truyền hình — và viên gạch đầu tiên ai cũng đặt được.
Lúc sợ nhất không phải khi đang nói, mà là ba phút trước đó. Hai việc nhỏ làm ngay để bớt run trước khi nói.
Sợ nói trước người giỏi hơn, đào tới đáy, là sợ cái thước hơn–kém trong đầu mình. Và bạn gỡ được nó từ những việc rất đời thường.
Cách thở hết run nhanh nhất: hít vào đếm bốn, thở ra đếm tám, ba lần trước khi bước lên. Vì sao nó hiệu nghiệm và cách tập.
Thương hiệu mạnh nhất không nằm ở logo, mà ở con người. Câu chuyện một người anh trong BNI dựng cái tên Việt từ con số 0.
Quanh ta không thiếu người biết, chỉ thiếu người làm. Câu chuyện một người anh trong BNI làm marketing kiểu thực chiến — làm thật rồi mới dạy.
Cái gì sửa từ bên ngoài thì chóng phai, cái gì xây từ bên trong mới bền. Câu chuyện một người bạn học chọn đứng dậy sau sinh bằng việc đi học lại.
Người ta bỏ cuộc không phải vì việc quá khó, mà vì tin rằng nó khó trước cả khi thử. Chuyện một bữa cơm lành cho gia đình.
Dám nói thật kể cả khi mất một đơn hàng — vì lòng tin đáng giá hơn ngàn lần một cú chốt vội. Chuyện triết lý làm nghề tử tế của Quỳnh Phạm.
Kỹ năng đưa bạn tới đơn đầu tiên, nhưng chỉ hệ thống mới giữ bạn ở lại. Bài học từ câu chuyện anh Đàm Trọng Thành đi lên từ số 0.
Quy tắc rõ ràng về tiền bạc không sinh ra vì mình nghi ngờ con người, mà để bảo vệ người tốt. Bài học vận hành từ anh Nguyễn Duy Linh.
Yêu thương chính mình không phải ích kỷ — mà là điều tử tế đầu tiên để còn tử tế lâu dài với người khác. Câu chuyện chị Thắm Đặng.
Có một quãng đời, có một người phụ nữ đứng giữa thành phố mà không có nổi một nơi để ngồi khóc. Người đó là Phương Anh.
Nếu sáng mai cái nền tảng bạn đang bán bỗng dưng không cho bạn vào nữa, bạn còn lại bao nhiêu khách?
Có hai kiểu bán hàng. Một kiểu làm bạn kiệt sức. Một kiểu làm bạn tự do.
Khách nói “để em suy nghĩ thêm” — phần lớn không phải tại giá, mà tại cách mình nói.
Có người kiếm được nhiều tiền hơn, mà sao đêm lại ngủ ít hơn?