
Ba phút trước khi bước lên sân khấu, việc quan trọng nhất để bớt run trước khi nói không phải là cố nhớ lại cả bài, mà là làm hai việc rất nhỏ: đổi câu hỏi đang chạy trong đầu, và nắm thật chắc một câu mở đầu duy nhất. Khi tim đập thình thịch và lòng bàn tay lạnh ẩm, đó chính là tín hiệu để bắt đầu một "nghi thức" ba phút quen thuộc, thay vì để cơn run dẫn dắt bạn.
(Phương Anh có một cẩm nang miễn phí gói đủ phần này — link ở cuối bài: https://phuonganhamara.com/het-run)
Bạn để ý mà xem. Lúc bạn sợ nhất không phải là lúc đang đứng nói. Lúc đang nói thì miệng cứ chạy, đầu cứ nghĩ, không còn thời gian để sợ nữa. Lúc đáng sợ nhất là ba phút ngay trước đó — khi bạn đứng nép sau cánh gà, hoặc ngồi ở hàng ghế đầu chờ người ta xướng tên mình. Đó là khoảng lặng mà cơn run lớn nhất.
Cô gái Củ Chi quên sạch bài giữa sân khấu
Phương Anh muốn kể bạn nghe một chuyện thật, chuyện của chính Phương Anh.
Hồi đó Phương Anh còn là một cô gái Củ Chi, đi thi kể chuyện. Phương Anh đã tập ở nhà cả tuần, thuộc từng câu từng chữ, tự tin lắm. Tới ngày thi, Phương Anh ngồi dưới chờ tới lượt. Nghe người ta đọc tên mình, hai chân Phương Anh bước lên sân khấu mà như không phải chân của mình. Đèn chiếu vào mặt. Bên dưới là một biển người đang nhìn lên. Phương Anh mở miệng nói câu đầu tiên.
Rồi trống rỗng.
Cả bài kể chuyện Phương Anh thuộc làu cả tuần, tự nhiên bay sạch khỏi đầu. Phương Anh đứng đó, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt nóng ran, mà trong đầu không còn một chữ nào. Phương Anh phải xin ban giám khảo cho nói lại từ đầu. Cái cảm giác xấu hổ đứng chôn chân giữa sân khấu hôm đó, mấy chục năm rồi Phương Anh vẫn nhớ như in.
Phương Anh kể chuyện này để bạn biết một điều: người đang hướng dẫn bạn cách bớt run, từng là người run nhất phòng. Không phải Phương Anh sinh ra đã bình tĩnh. Phương Anh từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng, đúng cái cảm giác chân không còn là chân của mình đó.
Điều thú vị là sau lần đó, cuộc đời lại đặt Phương Anh ngồi trước ống kính suốt mười bốn năm. Mỗi tối thứ Hai, Phương Anh đọc chương trình An Ninh trên sóng HTV9. Mười bốn năm ngồi trước ống kính truyền hình, cộng thêm hơn năm năm đứng lớp dạy nói cho học viên, Phương Anh hiểu ra một chuyện: cơn run không bao giờ biến mất hẳn, nhưng có cách làm cho nó nhẹ dần, lần này qua lần khác. Và phần lớn cách đó nằm gọn trong ba phút trước khi bạn cất tiếng.
Bí mật nằm ở ba phút, không phải ở cả bài
Đa số người ta lo sai chỗ. Họ dành ba phút đó để lẩm nhẩm đọc lại cả bài, sợ quên đoạn này, sợ sót đoạn kia. Càng đọc lại càng rối, càng rối càng run. Giống như bạn đang lái xe mà cứ cúi xuống nhìn bản đồ thay vì nhìn đường — chỉ tổ chệch tay lái.
Phương Anh sẽ cho bạn hai việc làm trong ba phút đó. Hai việc này nhỏ thôi, nhưng đủ để bạn áp dụng được ngay buổi nói gần nhất.
Việc thứ nhất: đổi câu hỏi đang chạy trong đầu bạn
Lúc bạn run, hãy thử lắng nghe xem trong đầu mình đang hỏi câu gì. Gần như chắc chắn nó là: "Mình trông thế nào? Người ta có thấy mình vụng về không? Lỡ mình nói vấp thì sao? Áo mình có ổn không?" Tất cả những câu hỏi đó đều xoay quanh một chữ: mình. Cái ống kính trong đầu bạn đang chĩa thẳng vào chính bạn. Mà ống kính chĩa vào mình thì mình thành trung tâm vũ trụ — và đứng giữa vũ trụ một mình thì ai mà không run.
Việc cần làm là quay cái ống kính đó lại. Đổi câu hỏi sang: "Những người ngồi dưới kia đang cần gì? Họ tới đây vì điều gì? Mình có gì để cho họ?"
Nghe đơn giản vậy thôi, nhưng nó đổi tất cả. Khi bạn hỏi "mình trông thế nào", bạn là một người đang bị chấm điểm. Khi bạn hỏi "họ cần gì", bạn là một người đang đi cho. Một người đi cho thì không có thời gian để sợ, vì đầu họ bận nghĩ về người khác. Cái tôi của bạn lúc đó tự động hạ xuống. Mà cái tôi hạ xuống tới đâu, cơn run nhẹ đi tới đó.
Nhận cẩm nang “Làm Thế Nào Để Hết Run khi nói trước đám đông”
Gỡ nỗi run từ gốc — dùng được ngay tối nay. Để lại email, Phương Anh gửi tặng bạn.
Bạn hình dung một người mẹ bưng tô cháo nóng cho con đang ốm. Lúc đó người mẹ có lo "tay mình bưng tô có đẹp không" không? Không. Người mẹ chỉ lo tô cháo có nóng quá làm con phỏng miệng không. Vì lòng người mẹ đang hướng về đứa con, không hướng về mình. Bạn đứng trên sân khấu cũng vậy — hãy bưng "tô cháo" của bạn tới cho người nghe.
Việc thứ hai: nắm thật chắc câu mở đầu, đừng ôm cả bài
Đây là chỗ Phương Anh thấy nhiều người làm ngược. Họ cố nhớ toàn bộ bài nói, từ đầu tới cuối, như nhớ một sợi dây dài. Mà sợi dây càng dài thì càng dễ rối, càng dễ tuột.
Sự thật là bạn không cần nhớ cả bài. Bạn chỉ cần nhớ thật chắc một câu — câu đầu tiên. Vì nói trước đám đông giống như đẩy một chiếc xe đang đứng yên. Cái khó nhất là cú đẩy đầu tiên để xe lăn bánh. Một khi xe đã lăn, nó tự có đà, bạn chỉ cần giữ tay lái. Câu mở đầu chính là cú đẩy đó. Câu đầu trôi ra khỏi miệng, là tự nhiên cái đà sẽ kéo câu thứ hai, câu thứ ba ra theo. Bạn sẽ ngạc nhiên vì những phần mình tưởng đã quên, hóa ra vẫn nằm đó, chỉ chờ câu đầu mở đường.
Cho nên trong ba phút đó, bạn đừng đọc lại cả bài. Bạn chỉ nhẩm cho thật thuộc một câu mở đầu thôi. Thuộc tới mức nửa đêm bị dựng dậy cũng nói ra được.
Và ngay khoảnh khắc cuối cùng, ngay trước khi bạn cất tiếng, hãy thầm nói trong lòng một câu duy nhất: "Mình ở đây vì các bạn." Nói xong câu đó rồi bước lên. Câu đó kéo hai việc ở trên về một mối — nó nhắc bạn rằng bạn đang đi cho, và nó là phát súng lệnh để bạn bắt đầu.
Có một việc phụ nhỏ bạn làm kèm cũng rất tốt: đứng cho thẳng lưng, mở vai ra. Vì khi con người sợ, cơ thể tự co lại, cúi đầu, khom vai. Mà cơ thể co lại thì nó báo ngược lên cho não rằng "mình đang sợ đây", thế là não run thêm. Bạn đảo lại — đứng thẳng, mở vai, ngẩng đầu — là bạn gửi cho não một tín hiệu khác: "mình ổn, mình sẵn sàng." Cơ thể dẫn, tâm trí theo sau.
Một mẹo nhỏ để hai việc chính này thành phản xạ: mỗi ngày bạn tập nó một lần, kể cả những ngày không có buổi nói nào. Sáng dậy, bạn thử đổi câu hỏi "hôm nay mình trông thế nào" sang "hôm nay mình giúp được ai". Bạn thử đứng thẳng, mở vai, thầm nói "mình ở đây vì mọi người". Tập riết thành quen, để tới lúc đứng sau cánh gà thật, bạn không phải nghĩ — nó tự chạy.
Nếu ngay phút chót cơn run vẫn còn dâng lên trong ngực, có một cách thở chỉ mất khoảng sáu mươi giây mà kéo nhịp tim chậm lại thấy rõ. Phương Anh có hướng dẫn riêng cách thở đó trong bài [Mẹo thở tắt cơn run trong 60 giây](cach-tho-het-run-60-giay) — bạn đọc thêm để có sẵn trong tay khi cần.
Đây mới chỉ là một mảnh
Phương Anh vừa cho bạn hai việc trong ba phút trước khi nói. Nhưng thú thật với bạn, đây mới chỉ là hai bước. Nghi thức ba phút đầy đủ mà Phương Anh dùng cho chính mình suốt mười bốn năm trước ống kính có cả thảy năm bước.
Bước số một của nghi thức, Phương Anh chưa kể cho bạn ở đây — nó là một kiểu thở rất đặc biệt, chỉ làm trong vài giây mà kéo nhịp tim đang phi nước đại chậm lại thấy rõ. Rồi còn ba "hạt giống" giúp bạn gỡ cái tôi từ gốc, để bạn không phải đợi tới ba phút trước giờ nói mới bớt run, mà bớt run từ trong nếp nghĩ hằng ngày.
Cách đầy đủ — trọn năm bước của nghi thức ba phút, cách thở để hạ nhịp tim, và ba cách gỡ cái tôi từ gốc rễ — Phương Anh gói hết trong một cẩm nang miễn phí. Bạn tải Cẩm Nang Hết Run tại đây để có đủ cả bộ, thay vì chỉ một mảnh.
Cẩm nang này Phương Anh viết ra từ chính cái cảm giác đứng chôn chân giữa sân khấu năm xưa, cộng với những gì đúc kết được trong "Tiếng Gầm Sư Tử" — sáu mươi bốn điều về nói trước đám đông, rút ra từ một cuốn sách cổ hơn hai nghìn năm tuổi, viết lại bằng ngôn ngữ đời thường để ai đọc cũng làm theo được ngay.
Phương Anh không hứa bạn sẽ hết run một trăm phần trăm — không ai trung thực mà hứa điều đó. Nhưng Phương Anh hứa bạn sẽ hiểu vì sao mình run, và có trong tay cách thật để cơn run nhẹ dần đi, lần này qua lần khác.
📘 Tải miễn phí: Cẩm Nang Hết Run Trước Khi Nói
Trọn năm bước của nghi thức ba phút, cách thở hạ nhịp tim trong vài giây, và ba cách gỡ cái tôi để bớt run từ gốc — gói gọn trong một cẩm nang bạn đọc xong là làm được ngay.
Hoàn toàn miễn phí. Không điều kiện.
👉 TẢI CẨM NANG HẾT RUN MIỄN PHÍ
Lần tới đứng sau cánh gà, bạn sẽ có một nghi thức để bám vào — thay vì để cơn run dẫn đường.
Nếu bạn thấy mình đâu đó trong câu chuyện này, Phương Anh đang mở hành trình Kênh Của Riêng Mình — để cùng nhau dựng một thứ đứng tên bạn, không ai lấy đi được.
Khám phá khóa học của Phương Anh